|
Diễn đàn "Chạy theo bằng cấp bằng mọi giá?"
TT - Có thể nói việc đất nước có nhiều người trình độ
đại học là thông tin đáng vui nhưng sẽ vui hơn, sẽ ít có những nỗi buồn
bất chợt hơn, sẽ ít có những hành vi nông nổi hơn khi tấm bằng đại học
không trở thành một giá trị đầy áp lực có thể chứa đựng nhiều khủng
hoảng và đắng cay.
 |
| Rớt nguyện vọng 1, đông đảo thí sinh lại nô nức nộp đơn vào nguyện
vọng 2. Trong ảnh: nhận hồ sơ xét tuyển nguyện vọng 2 tại Trường ĐH Hoa
Sen TP.HCM - Ảnh: Như Hùng |
Tại sao nhiều người quá căng thẳng để tìm đường vào
đại học bằng mọi giá như thế? Tại sao tấm bằng đại học hấp dẫn người ta
đến thế?
Nhầm lẫn việc học với tấm bằng
Một xã hội coi trọng việc học là xã hội văn minh, học
là con đường duy nhất để có thể tiến bộ không ngừng và thành công, hạnh
phúc. Một xã hội học tập đang được phát động và được công chúng ủng hộ,
nhưng nhiều người nhầm lẫn việc học với việc phải có được tấm bằng. Sự
nhầm lẫn đáng tiếc này có thể có nhiều nguồn gốc, nhưng có điều ai cũng
biết ngày nay nếu không có bằng cấp thì rất khó xin được việc làm, đôi
khi kể cả một công việc không cần bằng cấp.
|
Ngày
nay, không ít người đang cố tình chạy theo hư danh, chạy theo các giá
trị ảo vì chính họ cũng đang ảo tưởng về mình. Người thành đạt không
chỉ căn cứ vào bằng cấp mà chủ yếu thông qua hoạt động thực tiễn, thông
qua giá trị thực chính họ tạo nên cho xã hội. Xã hội sẽ không bao giờ
chỉ đánh giá con người qua bằng cấp nếu sống thật với con người mình.
Nếu biết mình đang là ai, như thế nào và đang ở đâu thì chúng ta có thể
làm chủ hành vi để thành công và hạnh phúc, để tự hào và mãn nguyện với
giá trị thật của mình. |
Có một mâu thuẫn xuất hiện trong nhận thức của nhiều
người, kể cả người làm công tác tuyển dụng: tuy không tuyệt đối hóa
bằng cấp nhưng khi xem xét trình độ, năng lực của một người, điều đầu
tiên người ta nghĩ đến là văn bằng như thế nào bởi không có cách nào
khác để tin cậy hơn là căn cứ vào bằng cấp.
Thực chất vấn đề không phải là giá trị thực của văn
bằng mà chỉ là để đúng thủ tục và yên tâm về mặt tâm lý khi tri giác và
hiểu biết một con người. Bằng cấp trong trường hợp này chỉ là điều kiện
cần để được thử sức, thử việc mà thôi, nếu sau thời gian thử việc ai đó
thể hiện năng lực không tương xứng với tấm bằng sẽ không được chấp
nhận, lúc đó giá trị thật của văn bằng mới được kiểm nghiệm.
Sự nhầm lẫn giữa học và bằng cấp thể hiện ở nhận thức
đơn giản là: hãy cứ có bằng đại học trước đã, việc gì rồi sẽ tính sau
và thế là nhiều người tìm cách thi hoặc ghi tên học đại học bằng mọi
giá để có được tấm bằng. Bằng đại học vì thế trở thành niềm hi vọng đổi
đời, trở thành tấm vé thông hành khẳng định giá trị của nhiều người.
Ngày nay, một số người đánh giá giá trị của con người
thông qua việc sử dụng hàng hiệu, thông qua phương tiện vật chất và
thông qua cả những tấm bằng đại học, vậy nên mới có tình trạng mua bằng
chạy học... Học đại học trở thành người có trình độ cao để bản thân
hạnh phúc, rạng danh gia đình và phục vụ xã hội là điều được mọi người
đề cao, nhưng học đại học chỉ để “trang trí” và cho bằng thiên hạ chắc
sẽ trả giá thật cao cho chính sự hoang phí của bản thân.
ĐH không phải là con đường duy nhất
Ngày nay, xã hội cần nhiều người có trình độ cao được
đào tạo bài bản ở các trường đại học để phát triển đất nước nhưng cũng
rất cần nhiều người thành thạo chuyên môn, tay nghề vững chắc được đào
tạo ở các trường chuyên nghiệp trở thành người lao động có trình độ
tiên tiến.
Tạo áp lực tâm lý phải có bằng đại học sẽ vô tình đẩy
các bạn trẻ vào vòng quay hình thức để không ít người thất vọng và có
thể căng thẳng đảo điên vì cứ trượt dài trên bậc thang không bao giờ
tới. Xin hãy đề cao những người thành đạt với xuất phát điểm không phải
với bằng đại học, xin hãy tôn vinh những người công nhân lành nghề thứ
thiệt đang miệt mài lao động để sống vui và góp sức mình phát triển đất
nước.
Trong gia đình, cha mẹ nào cũng muốn con mình thành
đạt và làm mình nở mặt nở mày, nhiều người không cần biết sức học của
con và nhất mực yêu cầu con phải vào được đại học. Nhiều bạn trẻ không
chịu nổi sự căng thẳng vì nhiệm vụ “bất khả thi” nên đã buông thả, mặc
kệ hoặc có những hành vi thiếu kiềm chế để lại sự hối hận không bao giờ
nguôi cho người lớn. Nếu không bắt đầu từ thực tế, từ khả năng, từ thực
lực của con, người lớn có thể vô tình tạo áp lực không đáng có nhiều
khi khủng khiếp làm các bạn trẻ quay cuồng, mất hết sáng tạo, không đủ
tự tin và có lúc tuyệt vọng khi giấc mơ đại học không thành sự thật.
Ai cũng có ước mơ, ai cũng mong thành đạt nhưng vào
được đại học không phải là con đường duy nhất để thành công, không phải
là hình thức duy nhất để khẳng định giá trị, không phải là mục tiêu duy
nhất của con người. Xã hội, gia đình và chính bản thân mình không chấp
nhận các giá trị ảo, không quá đề cao tính hình thức của vấn đề thì
nhận thức sẽ thay đổi, áp lực sẽ bớt và hiển nhiên những hành vi manh
động, thủ ác trong nhà trường chắc sẽ bớt dần theo năm tháng.
TS tâm lý học ĐINH PHƯƠNG DUY
* Chúng tôi không có sự chọn lựa nào khác
Tôi rất đồng ý với những ý kiến cho rằng không nên quá
chú trọng bằng cấp, vì không phản ánh hết năng lực cá nhân. Nhưng chúng
tôi, những công dân trẻ mới bước vào đời, hầu như không có sự lựa chọn
nào khác ngoài con đường đại học.
Tôi vừa thi đại học năm nay, trong lớp tôi có một bạn
quyết định không thi, dù bạn ấy học rất khá, để rẽ sang một hướng đi
mới. Và gần như ngay lập tức điều đó trở thành một vấn đề “nóng bỏng”
trong lớp tôi! Nói thì rất dễ, nhưng làm sao chúng tôi có đủ bản lĩnh
để tự đi theo con đường phù hợp với sức mình khi mà cả xã hội gần như
xem bằng cấp là thước đo năng lực không thể thay thế?
Nina
* Áp lực từ người lớn
Chính từ người lớn với những đòi hỏi con mình phải như
thế này thế nọ mà quên nhìn vào khả năng thật sự của con. Nhiều học
sinh đã tự lừa dối và giấu cha mẹ các kết quả điểm 8, 9 chỉ vì đã có
phụ huynh la mắng, nặng nhẹ với trẻ con vì những thành tích “sa sút”
này (!). Xã hội cũng vậy, hầu hết thông báo tuyển dụng nhân sự, điều
kiện dự tuyển luôn đòi hỏi “quá hớp”, lại thêm phân biệt chính quy và
tại chức (?)...
Mặt khác, việc chuẩn hóa đội ngũ những người đang làm
việc là việc làm cần thiết, nhưng giá trị thật của yêu cầu này có đảm
bảo không? Có học thật, thi thật, bằng cấp thật? Cần trở lại những nền
tảng cốt lõi để xây dựng một định hướng vào đời cho các em. Hãy giới
thiệu những gương thành công mà không có bằng đại học. Họ luôn có quyết
tâm, ý chí vươn lên mãnh liệt, không nản chí, không đầu hàng với thất
bại, tự học hỏi và rèn luyện. Nhưng bao trùm vẫn là cần thay đổi tư duy
từ xã hội.
Thiện Chí (Tiền Giang)
* Lương thấp hơn chỉ vì bằng cấp
“Đừng quá chú trọng bằng đại học”, ai cũng có thể nói
như thế nhưng thực tế thì khác. Chúng ta thử nghĩ xem hầu như tất cả cơ
quan đều đưa vấn đề bằng cấp lên hàng đầu, có cơ quan nào cần đến kinh
nghiệm làm việc mà không có bằng cấp của chúng ta đâu. Trong nhiều cơ
quan, tôi thấy cùng một công việc, thậm chí có người làm việc lâu năm
rất tốt nhưng lương thấp hơn rất nhiều chỉ vì bằng cấp. Nhiều người ra
trường với tấm bằng đại học nhưng trong công việc thì không biết nhiều,
thường xuyên phải hỏi và thậm chí không biết xử lý các tình huống xảy
ra trong công việc, phải nhờ đến các công nhân hoặc thợ lành nghề giải
quyết.
Thiết nghĩ nếu năng lực thực tế được chú trọng chắc sẽ
không còn vấn nạn cố gắng bằng mọi cách để có bằng được tấm bằng đại
học trong tay.
Một bạn đọc ở Cần Thơ |