Mỏi mắt tìm con
Gần 12 giờ đêm, nhà cửa hai bên đường của thị trấn
Phố Mới - Bắc Ninh đã tắt đèn, bà Nguyễn Thị T. vẫn lầm lũi dắt chiếc
xe đạp cọc cạch hết quán game này sang quán game khác tìm con. Hình ảnh
một người phụ nữ lưng còng, nhỏ thó dắt xe đạp đi tìm con đã khá quen
thuộc với các chủ quán game online. Bà T. cho biết đã 3 ngày nay thằng
con trai duy nhất không về nhà, biết chắc con đã “kiếm chác” tiền của
ai đó, có tiền nó sẽ “cày” game suốt ngày đêm và không nhớ đường về.
Đây không phải là lần đầu thằng con trai bà T. bỏ
nhà đi, đã 4 năm nay, bà không còn nhớ đã phải đi tìm nó bao nhiêu lần.
Từ lớp 1 đến lớp 8, Nguyễn Văn Hải - con bà luôn là học sinh tiên tiến,
lớp 6 Hải còn được chọn đi thi học sinh giỏi môn toán. Đặc biệt, cậu
rất đam mê máy móc, đồ điện tử. Có lần cậu làm cho mọi người trong làng
sửng sốt vì chiếc thuyền do cậu chế tạo chạy băng băng trên hồ. Được
người anh họ cho biết, học Đại học Bách Khoa sẽ được chế tạo máy móc,
nên lúc nào Hải cũng mơ sẽ thành sinh viên trường Bách Khoa. Thế nhưng
khi lên đến lớp 8, bị bạn bè rủ rê, Hải dần mê chơi điện tử, cũng từ đó
cầm quyển sách lên tay là thấy buồn ngủ. Tiếp theo đó là hàng loạt các
giấy mời phụ huynh lên trường vì con không đóng quỹ lớp, quỹ đoàn, tiền
học thêm và bỏ tiết quá nhiều… khiến vợ chồng bà T. đau đầu. Chật vật
mãi mới đỗ được vào lớp 10, nhưng Hải bỏ học liên miên. Bốn năm sa đà
trong game online thì ba năm bị “đúp”, lớp 8 đúp lại một năm và đến lớp
10 thì lưu ban hai năm liền. Đó là kết quả mà Hải phải nhận khi ngày
đêm nghĩ về các trò chém giết trên thế giới ảo và nghĩ cách có tiền để
chơi game. Bà T. tâm sự: “18 tuổi rồi, con người ta đỗ vào đại học nọ,
cao đẳng kia, con mình thì vẫn chưa học xong lớp 10… Năm tới nhà trường
còn không cho học, thế nhưng bây giờ đầu óc nó đâu nghĩ được những việc
ấy”.